Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 4, 2011

Nguyên Tử và Vô Ngã

NGUYÊN TỬ VÀ VÔ NGà     Wu Shu – Đồng Thành (dịch) Mọi người đều đồng ý rằng khoa học là yếu tố tiên phong để tạo nên nền văn minh hiện đại. Những khám phá gần đây về sự giải phóng năng lượng hạt nhân đã đưa nhân loại đến một thời đại mới: thời đại nguyên tử. Song, bất hạnh thay, dấu hiệu đầu tiên của sự khai sinh thời đại mới này là việc gia tăng một loại vũ khí giết người mới, đó là bom nguyên tử. Nhân loại cảm thấy lo âu khi sống trong thời đại nguyên tử, một thời đại mà sự hủy diệt toàn bộ các nền văn minh trên thế giới này là điều có thể xảy ra. Khi biết mình đang sa vào vết lầy của thời đại, con người bèn nghĩ đến việc nên loại bỏ thứ năng lượng giết người đó để tận hưởng một cuộc sống thanh bình, giản dị như tổ tiên đời trước. Tuy nhiên, lịch sử không để cho các sự kiện trôi ngược về quá khứ. H. Compton – một khoa học gia có thẩm quyền ở Mỹ, đã từng tuyên bố trong cuốn Một thế giới hay là không, rằng: “Không một ai có đủ sức để ngăn chặn sự hình thành của thời ...

Lễ Sanh với sứ mạng khai đàn

LỄ SANH VỚI SỨ MẠNG KHAI ĐÀN Ngày 14 tháng 5 Bính Dần, những tín hữu Cao Đài đầu tiên được Đức Chí Tôn ban phong phẩm vị Lễ Sanh, theo lời kể của bà Đầu Sư Hương Hiếu trong Đạo Sử Xây Bàn quyển 1 gồm quý ông: “Thầy phong 4 vị Lễ Sanh: Anh Chín Giảng. Anh Phán Giỏi, Anh Đốc Bản, anh Ký Tường. Bốn anh trên đây sau thăng Giáo Hữu. Tôi may bốn bộ sắc phục Lễ Sanh…” [1] Đến rạng sáng ngày 16 tháng 10 Bính Dần, Đức Chí Tôn ban cho Pháp Chánh Truyền Cửu Trùng Đài Nam phái. Trong đó, phần phẩm Lễ Sanh đã được qui định như sau: “Lễ Sanh là người có hạnh, lựa chọn trong chư môn đệ mà hành lễ. Chúng nó đặng quyền đi Khai Đàn [2] cho mỗi tín đồ … … Như vào đặng hàng Lễ Sanh mới mong bước qua hàng chức sắc, kỳ dư Thầy phong thưởng riêng mới đi khỏi ngả ấy mà thôi … … nghe à. Chư môn đệ tuân mạng.” Đức Trần Hưng Đạo khi giáng đàn ở Thánh thất Từ Quang vào năm Bính Thân (1956) đã dạy: “Lễ Sanh tùy theo công việc mà phân cắt. Nên số cầu phong phải lựa chọn bằng tài có đức, hoặc bằng đức có tài, hay...

Mình đã tu thật chưa?

MÌNH ĐÃ TU THẬT CHƯA (Sưu tầm) Cho đến bây giờ câu hỏi ấy vẫn làm cho tôi trăn trở và nhớ mãi không quên. Cách đây hơn một năm, trong khi thiền viện chúng tôi có công tác xây dựng nhà khách nội viện ni. Mọi người đều bận rộn với công việc của mình, riêng tôi thì lăng xăng với “con tuấn mã” chạy tới chạy lui mua vật liệu. Một hôm, khi đến cửa hàng bán đồ điện, nhìn thấy tôi, chị bán hàng cười vui vẻ. Tôi vội nói những thứ mình cần mua. Vừa soạn hàng chị vừa hỏi tôi: – Em ơi! Em đi tu thật chưa? Tôi trố mắt nhìn và nhanh nhẩu trả lời: – Dạ thật chứ! Chị ấy liền hỏi tiếp: – Nhà em ở đâu? Em đi tu từ mấy tuổi? Năm nay em bao nhiêu tuổi? Sau khi nghe tôi trình sơ “lý lịch trích ngang”, chị nhìn tôi với vẻ ngại ngùng nói: – Chị hỏi thật! Em có bị “trục trặc” về chuyện tình cảm không mà đi tu vậy? Câu hỏi làm cho tôi không nín được cười. Tôi liền đáp : – Em cũng nói thiệt với chị là từ nhỏ đến lớn, em chưa hề biết thương ai, thì...