Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 11, 2012

Chiêm nghiệm và phân tích một đoạn trong văn ngôn hào Sơ Cửu quẻ Kiền

  “Lấy câu đạo đức làm vinh, Ẩn thân, lánh tục, lặng thinh không buồn. Dầu ai chê dại nói khôn, Cũng không vì đó bồn chồn lo âu. Gặp thời, co duỗi tự do, Đem tài tháo vát, giúp cho nhơn quần. Phải hồi hoạn nạn gian truân, Vui nơi lam dã, lánh thân chợ đời.” (Đức Thánh Trần Hưng Đạo) Văn Ngôn hào Sơ cửu quẻ Kiền viết: “Tiềm long vật dụng, hà vị dã? Tử viết: Long đức nhi ẩn giả dã, bất dịch hồ thế, bất thành hồ danh, độn thế vô muộn, bất kiến thị nhi vô muộn, lạc tắc hành chi, ưu tắc vi chi. Xác hồ kỳ bất khả bạt, tiềm long dã. ” Tạm dịch: Hào sơ cửu nói: Rồng lặn chưa dùng là bảo làm sao? Đức Khổng Tử nói: Đó là con rồng còn đương ẩn núp, không đòi theo đời, không nổi về tiếng, trọn đời không buồn, chẳng được nhận là phải mà không buồn, vui thì làm, buồn thì thôi, vững chắc (như cột đồng) không thể nào nhổ lên nổi. Đó là con rồng lặn. Hào Sơ cửu của quẻ Kiền là hào khởi đầu cho sáu hào, là con Rồng đang ẩn núp, đang ẩn thân để lo trau dồi hạnh đức và rèn luyện tài năng chờ cơ hội ra...