Chuyển đến nội dung chính

Hòa hiệp



HÒA HIỆP
 Mồng 3 tháng 8 – Bính-Tý (1936) – ĐẠI THỪA CHƠN GIÁO


       Thầy các con. Thầy mừng các con. Các con đại tịnh, nghe Thầy dạy:


Thi:
NGỌC ẩn non cao tự bấy giờ,
HOÀNG thành Ðạo-đức chuyển huyền-cơ,
THƯỢNG căn tầm thấu nguồn cao cả,
ÐẾ nắm tâm kinh mãi đợi chờ.

       Thầy lấy làm may mắn vì nay có cơ hội mà hoằng hóa chơn truyền để cứu độ nguyên nhơn phục hồi cựu vị.  Các con rất là hạnh phúc lớn lao mới đắc ngộ tâm kinh vô tự.  Thầy chỉ truyền cho các con tu tánh luyện mạng.


Thi:
Linh-hồn ngũ trược chận dằn lên,
Lục dục phá hư chẳng vững bền,
Cửa Ðạo đã gài tâm tánh muội,
Mê đời vật chất bởi cho nên!

       Ðây Thầy giải về chương “HÒA-HIỆP“.


Thi:
Hòa-Hiệp trong đời quí báu thay,
Hòa tâm thân ái mới lâu dài,
Hiệp quần đoàn thể như thành lũy,
Hòa hiệp chống đương cuộc hậu lai.

Trường Thiên:
Âm dương hòa-hiệp hóa sanh,
Dựng nền Ðạo-đức lập thành Càn-Khôn.
Bế tử lộ, khai sanh môn,
Ðiều hòa mới thể bảo tồn vạn linh.
Hòa là một món báu linh,
Là chìa khóa mở Ngọc-Kinh bước vào.
Trung Hòa không thấp không cao,
Không chinh, không lịch, không sao tiêu mòn.
Còn hòa Ðạo-đức mới còn,
Còn hòa mới có các con bây giờ.
Hòa là phép nhiệm huyền cơ,
Hiệp hòa cốt yếu ban sơ loài người.
Phong hòa võ thuận tốt tươi,
Thuận hòa thời tiết hiện đời Phật, Tiên.
Hiệp hòa hình thể thiêng-liêng,
Xác hồn hiệp nhứt Ðạo huyền phát minh.
Hiệp đoàn thể mới hòa bình,
Hòa bình thế giới Ðạo-Huỳnh lưu thông.
Hòa cho rõ mặt đại đồng,
Hiệp-hòa huynh đệ mặn nồng nghĩa nhơn.
Hòa là chí chánh chí chơn,
Hiệp lòng bác ái độ nhơn thoát nàn.
Ðạo Trời khắp cả dân gian,
Lấy câu hòa hiệp làm thang vượt trần.
Hiệp-hòa tiên bảo kỳ thân,
Hiệp tâm quân tử hiệp phần thiện lương.
Có hòa-hiệp mới biết thương,
Thương nhau mới thể tầm phương giúp đời.
Lược sơ hòa-hiệp Ðạo-Trời,
Hiệp-hòa cải thế tạo thời hóa sanh.
Người tu khử trược lưu thanh,
Dụng công hòa hiệp mới thành Phật, Tiên.
Ngũ hành hiệp nhứt thăng thiên,
Ðiều hòa thần-khí hống-diên giao hòa.
Ðịnh tâm chế luyện tinh ba,
Biết phương sớt lại sang qua thì thành.
Thông tường nguồn lạch cội nhành,
Là phương hòa hiệp mới rành trước sau.
Chữ hòa quí báu biết bao,
Bao trùm Võ-Trụ thấp cao cũng hòa.
Ðất trời do đó mà ra,
Phật, Tiên do đó mới là siêu thăng.
Những người tiền kiếp hữu căn,
Nghe câu hòa hiệp sánh bằng ngọc châu.
Chữ hòa há dễ làm đâu!
Làm cho đặng ắt thoát bầu tử sanh.
Ở trong một điệu tu hành,
Một Hòa hai Nhẫn chớ sanh lòng tà.
Người tu không biết nhẫn hòa,
Ðể cho lửa dục đốt mà cháy tiêu.
Hòa ai cũng mến cũng yêu,
Ðáng khen đáng tặng biết chìu lòng nhau.
Hạ mình xuống thấp mà cao,
Trèo cao sẽ té lộn nhào chẳng không!
Chữ hòa phương pháp phổ thông,
Chữ hòa-hiệp đó rất công mọi người.
Nhẫn hòa giữa đám mười mươi,
Tấm lòng an tịnh người người kỉnh thay.
Hiệp hòa giữ đặng là hay,
Bỏ đi là dở bất tài bất minh!
Chữ hòa dồi luyện đẹp xinh,
Hiệp tâm chi sĩ sửa mình thanh cao.

Thi:
Cao thượng làm nên lẽ Hiệp-Hòa,
Hiệp-hòa mới có các con ra,
Tu thành Tiên, Phật do Hòa-Hiệp,
Hiệp nhứt hư không ở với Già.

Thầy ban ơn các con. Thầy thăng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không nên giải đãi trên đường tu

KHÔNG NÊN GIẢI ĐÃI TRÊN ĐƯỜNG TU Đối với những ai đã ngán ngẩm lẽ vô thường của thế gian này, muốn cầu đạo giải thoát thì phải hạ quyết tâm để dứt khoát những nghiệp duyên kéo trì, không nên chờ hẹn vì chẳng ai dám quyết đoán mạng sống của mình dài được bao lâu.   Cổ thi có câu: Ngày trước đầu đường còn ruổi ngựa, Hôm nay trong quách đã nằm yên . hoặc câu: Chờ hẹn đến già rồi niệm Phật, Đồng hoang mồ trẻ thấy đông người. T rên đường tu, để ngăn tránh về sự giải đãi, đức Phật đã răn dạy: “Thầy tỳ khưu thường hay có tám cách biếng trễ. Chẳng hạn bữa nào đi khất thực đói, liền nghĩ rằng: “Hôm nay khất thực đói, trong người tất thiếu sức khỏe, để huởn tu một đêm.” Bữa nào khất thực no, liền nghĩ: “Hôm nay ăn no, trong người nặng nề mệt nhọc, thôi tạm xả tu, mai sẽ tiếp tục.”  Như thế cho đến những khi sắp làm việc nhiều, lúc làm việc nặng vừa xong, sắp muốn đau, khi đau bịnh vừa mạnh, sắp đi xa, lúc đi xa mới về; trong các trường hợp ấy, lúc nào cũng nại cớ này, cớ khác...

Thánh Giáo dạy về Ngũ Nguyện

  ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai. Thử hỏi hoằng khai là gì? Có phải phát triển, khai phóng, mở rộng từ cơ sở đến giáo lý cho quảng đại quần chúng hiểu biết và làm theo hay chăng? Chớ không có nghĩa là đóng khung trong hình thức nhỏ hẹp như một hội thánh, một thánh thất hay tịnh thất để cho một thiểu số người mà dám gọi là Đại Đạo hoằng khai. (1) ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai , nhưng cứ ngồi khoanh tay chờ đợi huyền năng vô hình nào để đến hoằng khai cho mình. (2) ·         Đạo là lý hư vô bàng bạc trong không thời gian và tất cả, thì tất cả đều hấp thụ sự sinh tồn bởi Đạo, cái Đạo vĩ đại vô cùng vô tận không kể xiết được. Muốn hoằng khai cho thiên hạ biết được Đạo, phải qua trung gian của thiên hạ, tức là con người, là chư Thiên mạng có trọng trách thế Thiên hành đạo. Thế Thiên hành đạo không phải chỉ ở hàng chức sắc chức vụ phẩm vị cao, mà bất cứ ai có tâm thành vì đạo, có nhận thức đạt được lý Đạo, đều có thể hoằng khai với bất kỳ hình thức nào...

Công Quả

  CÔNG QUẢ Văn Phòng Phổ Thông Giáo Lý, Ngọ thời 14 tháng 5 Mậu Thân  (9 – 6 – 1968) Thi: Nương ánh hồng quang đến cõi trần,   Mượn lời đạo lý khuyến sanh dân,   Tu hành để biết cơ mầu nhiệm,   Biết rõ an nhiên định số phần.   AN HÒA THÁNH NỮ   chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị đạo tâm nội ngoại đàn tiền. Thánh Nữ xin mời chư liệt vị toàn thể đồng an tọa.   Hỡi chư liệt vị hướng đạo! Hỡi chư đạo tâm nam nữ! Hỡi con cháu lớn nhỏ! Dầu ở thế giới hữu hình, dầu ở thế giới vô hình, khi đã giác ngộ rồi, mỗi người đều cố gắng lo công quả hành đạo giúp đời, với hình thức nầy hoặc với hình thức khác để lập vị. Lập vị mà Thánh Nữ nói nơi đây không có nghĩa là địa vị vinh diệu cùng đỉnh chung phú quí chốn phù ba ảo ảnh nơi cõi vô thường nầy. Lập vị mà Thánh Nữ muốn nói nơi đây có nghĩa là vị cũ ngôi xưa từ khối Đại Linh Quang chiết ra, mỗi mỗi đi một nơi một ngả, mỗi người lo lập đức lập công để ngày nào đó trở về ngôi xưa vị cũ dâng hiến bao nhiêu công đức...