Chuyển đến nội dung chính

Cảnh Tỉnh Mê Tâm

CẢNH TỈNH MÊ TÂM
THÁNH THẤT TÂN ÐỊNH
Dậu thời Rằm tháng 8 Canh Tuất (15-9-1970)
     

DIÊU TRÌ KIM MẪU VÔ CỰC TỪ TÔN, Mẹ linh hồn các con. Mẹ mừng các con.

Thi:
Tỉnh tỉnh con ơi! một giấc nồng,
Quên căn để Mẹ luống hằng trông;
Cho đàn con dại vào trần cấu,
Ðem lại những gì Mẹ ước mong.

      Mùa Thu nầy, trong mưa Thu ảm đạm, lòng các con đón Thu trong giữa thời đất nước còn chiến tranh khói lửa, dân tộc con còn điêu linh đồ thán, bạn bè đạo hữu con còn có đứa cơm chưa đủ no, áo chưa đủ ấm, rày đây mai đó trong cảnh giựt giành xô đẩy lấn đất chiếm người! Trong đạo hữu của con có những đứa quên căn quên kiếp, quên nhiệm vụ cao cả trong sứ mạng thế Thiên hành hóa!
      Mẹ đến với các con không phải chỉ để vui hưởng những lễ vật trang trọng mà các con ưu tư dành dụm để sắm sanh, cũng không phải để cùng các con hứng cảnh xem mây trong gió mát trăng thanh với linh đình lễ vật, cũng không phải đến với các con trong Bửu Ðiện nguy nga sơn son phết vàng, đèn hương sáng lòa nghi ngút, trong lúc mà đồng bào các con có nhiều đứa còn điêu linh khổ sở, có nhiều đứa còn quên Ðạo quên nguồn gốc, đang chạy theo những thị dục sở tế, tranh giành với nhau vì miếng ăn đất ở, vì chỗ đứng nơi ngồi, vì tiếng hơn lời thiệt, vì cách đối xử chẳng ngó được ngay.
      Mùa Thu nầy, Mẹ đến với các con trong tình thương trìu mến, trong giáo dục đạo đức, trong cảnh tỉnh mê tâm, để nhắc nhở giác ngộ các con trong cảnh chia ly, để hợp đoàn cùng nhau tu học, dìu dắt trở lại dưới chơn Thầy Chí Tôn Thượng Phụ. Ðó là điểm chánh mà Mẹ đã và đang đến với các con trong giờ nầy. Vậy Mẹ miễn lễ, các con đồng an tọa.
      Các con ôi!

Thi:
Từ mấy năm qua đã dạy nhiều,
Hỡi con còn nhớ được bao nhiêu;
Những lời ngọt dịu cùng an ủi,
Rằng phải thương nhau để dắt dìu.
Thi Bài:
      Dìu dắt nhau trên đường đạo đức,
      Dạy bảo và giúp sức cho nhau;
            Ðứa khôn lớn tuổi bạc đầu,
Ðã nhiều kinh nghiệm thâm sâu đạo đời.
      Dắt đứa bé tuổi còn thơ dại,
      Ăn chưa no lo lại tới đâu;
            Khi vui thì nói đàng đầu,
Lúc buồn thì lại trở đầu làm đuôi!
      Kinh nghiệm Ðạo chưa xuôi chưa hiểu,
      Kinh nghiệm đời còn thiếu còn sơ;
            Thương cho mấy đứa dại khờ,
Ru chưa biết bến biết bờ là đâu!
      Vui thì nói những câu non nỉ,
      Rằng đó đây chị chị em em;
            Những khi gió tạt ướt rèm,
Chở che không quản ngày đêm chẳng sờn.
      Nhưng đến lúc giận hờn thì chấp,
      Rằng đó đây tu thấp tu cao;
            Rằng là kẻ trước người sau,
Buông lời chua chát tao tao mầy mầy!
      Trong cửa Ðạo sớm rầy chiều trách,
     Giữa Thánh Ðường hạch xách nặng ngôn;
            Quên rằng trước mặt Chí Tôn,
Quên rằng Diêu Ðiện Từ Tôn trên đầu!
      Hỏi có tốt gì đâu hỡi trẻ!
      Ðụng chạm nhau chia rẽ đó đây,
            Tưởng là đi Bắc đi Tây,
Nhưng rồi cũng ở Ðạo Thầy mà thôi.
      Hỡi các con may duyên gặp Ðạo,
      Buổi Hạ Nguơn ráng tạo cho mình;
            Cho cùng tất cả đệ huynh,
Ngôi Tiên vị Phật sẵn dành cho con.
      Trước hết phải ngọt ngon lời nói,
      Hành động đừng soi bói một ai;
            Tình thương ban rải đó đây,
Khoan dung phá chấp ngày ngày nghe con.
      Tình đạo hữu giữ tròn chữ tín,
      Cộng tình thương chí kỉnh chí thành;
            Thay vì hơn thiệt đua tranh,
Kết đoàn hội họp bạn lành dìu nhau.
      Mẹ không qui đứa nào phải quấy,
      Phải quấy đều cả thảy như nhau;
            Khéo khôn là đứa cầm đầu,
Dây dùn khó đứt ngõ hầu mới nên.
      Con hỡi con! tiến lên hạnh đạo,
      Con hỡi con! dạy bảo thương yêu,
            Có thương mới có dắt dìu,
Có thương mới có tìm điều dạy khuyên.
      Con xem kìa ngôi Tiên vị Phật,
      Từ cổ kim Thánh Thất Chùa Chiền;
            Phải đâu từ cõi thượng Thiên,
Trên Trời rớt xuống tọa yên trong đời.
      Tiên Phật trước bởi người nhân thế,
      Biết tu hành dành để nhiều đời;
            Tuy rằng trong kiếp luân hồi,
Có tu có tiến nhiều đời mới nên.     
Thi:
Nên chăng bởi trẻ ráng lo lường,
Hành Ðạo tu thân kíp kíp bươn;
Chớ chấp những điều dầu chướng ngại,
Ðược vầy mới gọi trọn tình thương.
Thi:
Thương con Mẹ dạy bấy nhiêu lời,
Ghi dạ thừa hành các trẻ ôi!
Bố điển ban ơn cho tất cả,
Mẫu Nghi từ giã lại Cung Trời.
       Thăng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không nên giải đãi trên đường tu

KHÔNG NÊN GIẢI ĐÃI TRÊN ĐƯỜNG TU Đối với những ai đã ngán ngẩm lẽ vô thường của thế gian này, muốn cầu đạo giải thoát thì phải hạ quyết tâm để dứt khoát những nghiệp duyên kéo trì, không nên chờ hẹn vì chẳng ai dám quyết đoán mạng sống của mình dài được bao lâu.   Cổ thi có câu: Ngày trước đầu đường còn ruổi ngựa, Hôm nay trong quách đã nằm yên . hoặc câu: Chờ hẹn đến già rồi niệm Phật, Đồng hoang mồ trẻ thấy đông người. T rên đường tu, để ngăn tránh về sự giải đãi, đức Phật đã răn dạy: “Thầy tỳ khưu thường hay có tám cách biếng trễ. Chẳng hạn bữa nào đi khất thực đói, liền nghĩ rằng: “Hôm nay khất thực đói, trong người tất thiếu sức khỏe, để huởn tu một đêm.” Bữa nào khất thực no, liền nghĩ: “Hôm nay ăn no, trong người nặng nề mệt nhọc, thôi tạm xả tu, mai sẽ tiếp tục.”  Như thế cho đến những khi sắp làm việc nhiều, lúc làm việc nặng vừa xong, sắp muốn đau, khi đau bịnh vừa mạnh, sắp đi xa, lúc đi xa mới về; trong các trường hợp ấy, lúc nào cũng nại cớ này, cớ khác...

Thánh Giáo dạy về Ngũ Nguyện

  ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai. Thử hỏi hoằng khai là gì? Có phải phát triển, khai phóng, mở rộng từ cơ sở đến giáo lý cho quảng đại quần chúng hiểu biết và làm theo hay chăng? Chớ không có nghĩa là đóng khung trong hình thức nhỏ hẹp như một hội thánh, một thánh thất hay tịnh thất để cho một thiểu số người mà dám gọi là Đại Đạo hoằng khai. (1) ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai , nhưng cứ ngồi khoanh tay chờ đợi huyền năng vô hình nào để đến hoằng khai cho mình. (2) ·         Đạo là lý hư vô bàng bạc trong không thời gian và tất cả, thì tất cả đều hấp thụ sự sinh tồn bởi Đạo, cái Đạo vĩ đại vô cùng vô tận không kể xiết được. Muốn hoằng khai cho thiên hạ biết được Đạo, phải qua trung gian của thiên hạ, tức là con người, là chư Thiên mạng có trọng trách thế Thiên hành đạo. Thế Thiên hành đạo không phải chỉ ở hàng chức sắc chức vụ phẩm vị cao, mà bất cứ ai có tâm thành vì đạo, có nhận thức đạt được lý Đạo, đều có thể hoằng khai với bất kỳ hình thức nào...

Công Quả

  CÔNG QUẢ Văn Phòng Phổ Thông Giáo Lý, Ngọ thời 14 tháng 5 Mậu Thân  (9 – 6 – 1968) Thi: Nương ánh hồng quang đến cõi trần,   Mượn lời đạo lý khuyến sanh dân,   Tu hành để biết cơ mầu nhiệm,   Biết rõ an nhiên định số phần.   AN HÒA THÁNH NỮ   chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị đạo tâm nội ngoại đàn tiền. Thánh Nữ xin mời chư liệt vị toàn thể đồng an tọa.   Hỡi chư liệt vị hướng đạo! Hỡi chư đạo tâm nam nữ! Hỡi con cháu lớn nhỏ! Dầu ở thế giới hữu hình, dầu ở thế giới vô hình, khi đã giác ngộ rồi, mỗi người đều cố gắng lo công quả hành đạo giúp đời, với hình thức nầy hoặc với hình thức khác để lập vị. Lập vị mà Thánh Nữ nói nơi đây không có nghĩa là địa vị vinh diệu cùng đỉnh chung phú quí chốn phù ba ảo ảnh nơi cõi vô thường nầy. Lập vị mà Thánh Nữ muốn nói nơi đây có nghĩa là vị cũ ngôi xưa từ khối Đại Linh Quang chiết ra, mỗi mỗi đi một nơi một ngả, mỗi người lo lập đức lập công để ngày nào đó trở về ngôi xưa vị cũ dâng hiến bao nhiêu công đức...