Chuyển đến nội dung chính

Hãy nhìn những pho tượng lộ thiên của Đức Quán Thế Âm Bồ Tát

HÃY NHÌN NHỮNG PHO TƯỢNG LỘ THIÊN
 CỦA ĐỨC QUÁN THẾ ÂM
Trích Dặm Dài Gánh Đạo của Đạo Trưởng Chí Tín

Nhân lễ Kỷ niệm Ngày Thành Đạo của Đức Quán Thế Âm Bồ Tát 19 tháng 6 vừa qua tại Cơ Quan Phổ Thông Giáo Lý Đại Đạo, trong không khí trang nghiêm của buổi lễ và lắng nghe bài thuyết trình của Giáo sĩ Kim Dung về Đức Bồ Tát, tôi chợt nhớ đã có lần trong dịp đến thăm một ngôi chùa Phật, đứng trước tượng Đức Quan Thế Âm uy nghi, hiền hoà dưới ánh nắng mặt trời ban mai, trong chiếc bạch y tay rộng màu trắng tinh khiết thanh bạch. Gương mặt Bồ Tát tỏa sáng với đôi mắt đầy vẻ từ ái như chiếu nhìn để quán xét hết nỗi khổ đau và với đôi tai rộng dài để lắng nghe hết tiếng than thở cầu cứu của toàn thể chúng sinh đang đắm chìm trong bể trầm luân sinh tử. Một tay Bồ Tát cầm bình tịnh thủy đựng nước cam lồ rải khắp thế gian dập tắt mọi thứ phiền não tham sân si để giải khổ cho nhơn loại vì phải lặn hụp trong cảnh vô minh; một tay Ngài nắm nhành dương liễu tượng trưng cho sự kiên nhẫn chiều người hòa mình độ chúng bằng cách hóa trang nam nữ đa dạng, giàu nghèo đủ hạng tùy duyên cứu độ nhơn loại khắp thế giới.

“Một nhành dương liễu đến Kỳ Ba,
Rưới giọt cam lồ giải nạn ma;
Tận độ quần linh sang bến giác,
Thọ truyền chánh pháp cõi ta bà.”

Pho tượng Đức Bồ Tát không hiểu vì sao con người thường đem đặt lộ thiên giữa trời nắng mưa sương tuyết một cách vô ý thức. Nhưng phải chăng điều này cũng để chứng minh hữu hình Bồ Tát đã hy sinh vì sanh chúng mà không nghĩ gì cho bản thân mình, chịu gian khổ hóa thân nhiều kiếp nêu gương đạo đức hy sinh cao thượng của một vị Bồ Tát muôn thuở muôn phương mà nhơn loại hằng chiêm ngưỡng tôn kính. 

Một nhận xét nữa là Đức Quán Thế Âm Bồ Tát luôn đứng hoặc ngồi trên một tòa bông sen, là loài hoa có tiếng là tinh khiết, mọc trong bùn nhơ mà không bị hôi tanh mùi bùn. Đức Bồ Tát có ý khuyên chúng ta bắt chước Ngài cư trần mà bất nhiễm trần. Sống ở giữa trần ai đầy lạc thú vinh hoa phú quí, mà không để bị nhiễm ô thói hư phàm tục, do bả lợi danh câu thúc, chìm đắm trong sắc, tài, tửu, khí để rồi phải chịu lẩn quẩn trong vòng nghiệp quả luân hồi. Bồ Tát khuyên chúng ta phải tự giải thoát dứt bỏ mọi đam mê luyến ái làm con người bị vô minh che lấp bản linh chơn tánh quên mất con đường phản bổn huờn nguyên phục hồi cựu vị.

Đức Diêu Trì Kim Mẫu có khuyên:

 “Muôn cánh hoa sen trổ cõi đời,
Nhờ bùn sen mới được xanh tươi;
Gương sen khiết tịnh, hương sen nức,
Phiền não bồ đề cũng thế thôi.”

Nói tóm lại, nếu người tu hành chúng ta ngắm nhìn một pho tượng Đức Quán Thế Âm Bồ Tát xây dựng một cách trang nghiêm, chúng ta sẽ trực nhớ để tập tành theo gương vong kỷ vị tha, từ bi bác ái độ người qua dung mạo hiền hòa của Ngài thì đường Tiên nẻo Phật không đâu xa vì chính Đức Quán Thế Âm Bồ Tát đã dạy chúng ta rằng muốn được làm Tiên Phật phải tập luyện cho được những đức tánh của các Đấng ấy, mới gần gũi được các Đấng ấy. 
1. Nhìn bạch y của Bồ Tát ta cố giữ thân tâm mình cho được thanh khiết trắng trong không nhơ bợn. 
2. Nhìn gương mặt của Bồ Tát chúng ta phải tập lòng từ bi, bác ái, để phát tiết ra ngoài sự hiền hòa, vui vẻ, cởi mở để cảm hóa tha nhân. 
3. Nhìn bình tịnh thủy của Đức Bồ Tát rưới nước cam lồ với nhành dương liễu để luôn giữ lòng an nhiên thanh tịnh kềm chế mọi phiền não tham sân si dục để đạt đến sự giải thoát tâm hồn. 
4. Nhìn nhành dương liễu dịu dàng cuốn theo chiều gió để tập tánh kiên nhẫn hòa mình độ chúng nhân. 
5. Nhìn Đức Bồ Tát đứng hay tịnh tọa trên đóa hoa sen tinh khiết để luôn nhủ lòng không để ô nhiễm bụi trần ai, không bị câu thúc trong bả lợi danh, mồi vật chất. 

 

Được như vậy, chúng ta sẽ là Tiên tại thế dễ dàng gần gũi các Đấng Phật Tiên.
Ngoài ý nghĩa thể hiện qua hình dáng truyền thống được con người tạc nên tượng thờ nói lên lý Đạo dạy người noi theo, đến Tam Kỳ Phổ Độ, với cương vị Nhị Trấn Oai Nghiêm đại diện cho Phật giáo trong Kỳ Ba, Đức Quan Thế Âm đã ban ân đầy đủ Thánh huấn dạy một cách rành rẽ, đầy đủ cách tu thân luyện tánh, và công phu luyện đạo từ thấp đến cao để thể hiện sự tận độ của chánh pháp Đại Ân Xá Kỳ Ba của Đức Chí Tôn Cao Đài Thượng Đế. Bồ Tát đã hoàn thành sứ mạng của mình với 12 đại nguyện. Công đức của Ngài vô lượng, không bờ bến, cứu độ trong cùng khắp thế giới chúng sanh, muôn loài đều được thọ hưởng ân sủng của Ngài. Để đáp lại trong muôn một ân đức sâu dày đó, người tín hữu Cao Đài ý thức được trách nhiệm phải noi theo con đường của Ngài mà tự giác, giác tha, để Ngài trọn đại nguyện trở về ngôi vị Phật nơi cõi thiêng liêng. Xây dựng nhiều pho tượng đẹp đẽ để kỉnh thờ, tỏ lòng ngưỡng mộ công đức của Ngài là điều rất tốt, nhưng nếu chúng ta còn biết thực hành theo lòng từ bi, bác ái, vị tha, cứu thế độ đời theo như lời dạy khuyên quí báu của Ngài truyền lại qua kinh điển Thánh ngôn, Thánh giáo, có lẽ Ngài sẽ vui lòng vô cùng, vì chính Ngài đã từng dạy rằng Phật Tiên không vì người đời hiến dâng lễ phẩm mà ban phước, mà chỉ dụng lòng thành kỉnh chí tâm biết lo tu thân tâm hành chánh đạo, noi gương các Đấng Phật Tiên để trợ khó giúp nghèo, đỡ nâng cứu trợ những người lâm hoạn nạn, già nua, cô đơn, bệnh tật, chớ Trời Phật đâu có thiếu chi mà đem cúng hiến, vì:

“Phật Tiên đâu ưa nịnh, ưa dua,
Mà đem lễ vật đến chùa,
Đặt điều kiện để bán mua Phật Trời.”  
Đạo Trưởng Chí Tín

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không nên giải đãi trên đường tu

KHÔNG NÊN GIẢI ĐÃI TRÊN ĐƯỜNG TU Đối với những ai đã ngán ngẩm lẽ vô thường của thế gian này, muốn cầu đạo giải thoát thì phải hạ quyết tâm để dứt khoát những nghiệp duyên kéo trì, không nên chờ hẹn vì chẳng ai dám quyết đoán mạng sống của mình dài được bao lâu.   Cổ thi có câu: Ngày trước đầu đường còn ruổi ngựa, Hôm nay trong quách đã nằm yên . hoặc câu: Chờ hẹn đến già rồi niệm Phật, Đồng hoang mồ trẻ thấy đông người. T rên đường tu, để ngăn tránh về sự giải đãi, đức Phật đã răn dạy: “Thầy tỳ khưu thường hay có tám cách biếng trễ. Chẳng hạn bữa nào đi khất thực đói, liền nghĩ rằng: “Hôm nay khất thực đói, trong người tất thiếu sức khỏe, để huởn tu một đêm.” Bữa nào khất thực no, liền nghĩ: “Hôm nay ăn no, trong người nặng nề mệt nhọc, thôi tạm xả tu, mai sẽ tiếp tục.”  Như thế cho đến những khi sắp làm việc nhiều, lúc làm việc nặng vừa xong, sắp muốn đau, khi đau bịnh vừa mạnh, sắp đi xa, lúc đi xa mới về; trong các trường hợp ấy, lúc nào cũng nại cớ này, cớ khác...

Thánh Giáo dạy về Ngũ Nguyện

  ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai. Thử hỏi hoằng khai là gì? Có phải phát triển, khai phóng, mở rộng từ cơ sở đến giáo lý cho quảng đại quần chúng hiểu biết và làm theo hay chăng? Chớ không có nghĩa là đóng khung trong hình thức nhỏ hẹp như một hội thánh, một thánh thất hay tịnh thất để cho một thiểu số người mà dám gọi là Đại Đạo hoằng khai. (1) ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai , nhưng cứ ngồi khoanh tay chờ đợi huyền năng vô hình nào để đến hoằng khai cho mình. (2) ·         Đạo là lý hư vô bàng bạc trong không thời gian và tất cả, thì tất cả đều hấp thụ sự sinh tồn bởi Đạo, cái Đạo vĩ đại vô cùng vô tận không kể xiết được. Muốn hoằng khai cho thiên hạ biết được Đạo, phải qua trung gian của thiên hạ, tức là con người, là chư Thiên mạng có trọng trách thế Thiên hành đạo. Thế Thiên hành đạo không phải chỉ ở hàng chức sắc chức vụ phẩm vị cao, mà bất cứ ai có tâm thành vì đạo, có nhận thức đạt được lý Đạo, đều có thể hoằng khai với bất kỳ hình thức nào...

Công Quả

  CÔNG QUẢ Văn Phòng Phổ Thông Giáo Lý, Ngọ thời 14 tháng 5 Mậu Thân  (9 – 6 – 1968) Thi: Nương ánh hồng quang đến cõi trần,   Mượn lời đạo lý khuyến sanh dân,   Tu hành để biết cơ mầu nhiệm,   Biết rõ an nhiên định số phần.   AN HÒA THÁNH NỮ   chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị đạo tâm nội ngoại đàn tiền. Thánh Nữ xin mời chư liệt vị toàn thể đồng an tọa.   Hỡi chư liệt vị hướng đạo! Hỡi chư đạo tâm nam nữ! Hỡi con cháu lớn nhỏ! Dầu ở thế giới hữu hình, dầu ở thế giới vô hình, khi đã giác ngộ rồi, mỗi người đều cố gắng lo công quả hành đạo giúp đời, với hình thức nầy hoặc với hình thức khác để lập vị. Lập vị mà Thánh Nữ nói nơi đây không có nghĩa là địa vị vinh diệu cùng đỉnh chung phú quí chốn phù ba ảo ảnh nơi cõi vô thường nầy. Lập vị mà Thánh Nữ muốn nói nơi đây có nghĩa là vị cũ ngôi xưa từ khối Đại Linh Quang chiết ra, mỗi mỗi đi một nơi một ngả, mỗi người lo lập đức lập công để ngày nào đó trở về ngôi xưa vị cũ dâng hiến bao nhiêu công đức...