Chuyển đến nội dung chính

Luyện đức chí thành

LUYỆN ĐỨC CHÍ THÀNH
Tý thời 1 tháng 6 Nhâm Dần Đ.Đ. 37 (02-7-1962)

BẠCH LIÊN PHỔ PHÁP chào mừng chư liệt vị chức sắc đàn tiền và chư đạo tâm đẳng đẳng. Giờ nay ta vâng thừa chỉ phán của BỒ TÁT báo cơ. Vậy tất cả thành tâm kỉnh lễ, chào.
Tiếp điển:

THI
NAM bang Đạo chuyển độ lương sanh,
HẢI nhược truyền lưu hóa thể thành;
BỒ lập phương năng công mẫn hiệp,
TÁT thường chung hội điểm phong thanh. 

Ngã NAM HẢI QUAN ÂM BỒ TÁT đại hỷ chư chức sắc, chức việc và toàn thể đạo tâm nam nữ.
Cười… Giờ nay Bần Đạo lai đàn để phổ truyền cơ giác thế trong Thập Nhị Thường Chuyển của phẩm Trung Thừa. Vậy Bần Đạo miễn lễ đàn tiền thoàn định.
Đề tài hôm nay là dạy cơ Luyện Đức Chí Thành”. Chí Thành là một bửu pháp thông truyền để hướng dẫn chư linh căn thiện niệm trở về nguyên bản. Đức Chí Thành rất cần yếu cho mọi tầng lớp, không riêng gì phẩm độ tu trì. Giờ đây tất cả thử nghiệm suy người có đức Chí Thành giữa bạn bè thân tộc đến lân bàn xã hội đều được sự yên vui và rõ thông chí hướng chân tình. Nên đức Chí Thành mà được nuôi dưỡng vào trong mỗi linh thể thì tất cả sẽ được an bình và định lập.
Còn phần người tu hành nhờ đức Chí Thành mà trở nên đắc giác.
Thử xem biết bao nhiêu phẩm vị Thiêng Liêng, Phật, Thánh, Tiên, ngàn xưa đều nhịp theo cơ linh diệu Chí Thành mà trưởng thành chánh quả. Nhưng thật ra đương thời mạt pháp nhơn tâm dấy động, Đạo tâm diệu vi, nên đức Chí Thành ít người trọng dụng. Vì thiếu đức Chí Thành biết bao những tục tình dục vọng lấn chen trong cõi dục thể, lần lượt diễn biến những trọng bịnh vào người. Vì thiếu đức Chí Thành nên tâm giả trá làm cho lý sống thuần nhiên của con người phải lần lần ẩn dạng trước màng nhục thể phàm tâm. Bởi thế trường Đạo ngày nay phổ truyền chánh lý, những pháp thể căn cơ cần trao lại để thực truyền nguyên lý trong cơ cải tạo tinh thần.
Đức Chí Thành: Bần Đạo lần lượt diễn trình ra đây tất cả cần nghiên cứu mà chú trọng trong phương thực tập hằng ngày để lần lượt tu tiến cho mình và hướng dẫn chung cho đàn tiền.

THI BÀI
ĐỆ CỬU CHUYỂN hoạch đồ huyền lý,
Giải lược đề cơ chỉ nội khoa;
Cho người hồi tưởng báu nhà,
Lập phương khai triển tinh ba Chí Thành.
Chí Thành vốn đồng sanh tâm lực,
Và tiếp nguồn lãnh vực Thánh minh;
Sống đời tỏa khắp danh thinh,
Chứng ngôi Tiên Phật hành trình do đây.
Chí là đến không khuây lảng hướng,
Thành là đem niệm tưởng thật tình;
Chí Thành nào phải vô minh,
Mà do suy lý trọng mình lẽ chân.
Biết được việc nghĩa nhân là đúng,
Thấy được điều phóng túng là sai;
Có nuôi thành tín trong ngày,
Mới truyền chơn thể tương lai sống còn.
Hồn kim cổ bản son tạc chiếu,
Nhuộm mùi thiên vi diệu cao tầng;
Định lòng giữa lớp sanh dân,
Tiếp thông vạn trạng xa gần thực danh.
Người thượng đức Chí Thành mục yếu,
Cuộc xử giao càng hiểu càng thân;
Vì rằng đúng hướng tinh thần,
Bên trong chứa đựng từng phần tinh anh.
Phẩm toàn thiện cao thâm chí bửu,
Một cõi lòng linh diệu suy tôn;
Hiệp truyền cả xác lẫn hồn,
Đạt cơ thể Đạo giữ còn huệ quang.
Nên Chí Thành khởi đoan quyết tại,
Đứng làm người cần phải tạo nên;
Nếu không như bạc pha kền,
Lẫn trong mờ đục tiếng rền canh canh.
Bởi thời nay mưu sanh trí xảo,
Chuộng đổi thay lớp áo ngoại dung;
Không cần thức lý tinh trung,
Lại cho thành tín lối dùng hoặc dân.
Rồi những mãi mộng trần sôi nổi,
Vọng cuồn theo gió thổi bên ngoài;
Không nhìn sự thật là hay,
Giả nhơn giả nghĩa lạm tài cầu danh.
Thân bất thân chỉ hành đức bạc,
Lễ bất thành do tác phong sai;
Hỏi người xưa ấy là ai?
Mà nay nỡ để lợt phai hương nồng.
Cuộc trào phúng tây đông khai diễn,
Màn tham gian biến chuyển nhân quần;
Dưới trên mờ ánh truyền chân,
Tác tan xã hội tráo trân gia đình.
Nhìn cho kỹ vẽ in cảnh thế,
Phải chăng là sống để tiêu hao;
Từ cơ tiếp xử sơ giao,
Đến cơ bàn nội nhuốm màu loạn ly.
Ấy cũng bởi bất tri thành tín,
Ấy cũng vì thiếu định thân tâm;
Đua nhau thẳng hướng lạc lầm,
Nghĩa đời như thể xa xăm phủ phàng.
Trung Thừa phẩm chỉnh đoan khai hóa,
Đức Chí Thành minh hạ thánh thơ;
Dạy người biết lý bản sơ,
Dạy hàng hướng đạo lập cơ chữ đề.
Đem thành nguyện hướng về THƯỢNG ĐẾ,
Là vạn sanh Ngọc Bệ duy tôn;
Là nơi cứu rỗi linh hồn,
Là ân từ huệ trường tồn bố ban.
Lòng tin cậy thế gian đồng loại,
Thật thà nhau điểm sái nhơn phong;
Suy mình hợp thức bên trong,
Nhận ra giữa cảnh giống giòng tương thân.
Danh phẩm Đạo trọng phần hòa lạc,
Cùng đệ huynh thạnh phát nghĩa tình;
Vì người, quên nhớ đến mình,
Thường xuyên khắc kỷ đừng khinh dối đời.
Ngày thể hiện lý Trời an tịnh,
Giữa nhơn sanh sùng kính thể đồng;
Việc làm phải lẽ ra công,
Dù cho gặp cảnh khổ lòng không nao.
Đèn chân lý soi vào nội thức,
Kiểm nơi mình đã thực không sai;
Không điều gian trá đổi thay,
Rõ danh môn hạ Cao Đài tu thân.
Để chỉnh huấn từng phần học Đạo,
Và lập phương cải tạo trường chung;
Chí Thành là pháp linh thông,
Là cơ Thánh thiện, là lòng Phật Tiên.
Người Thiên chức năm giềng hợp hóa,
Lập Chí Thành cao cả đức tin;
Soi hồn sắc nước gương in,
Dâng truyền phẩm độ thanh bình chánh phương.
Hiện thân pháp thể Đạo trường.
THI
Trường Đạo roi truyền đức độ cao,
Phải rằng pháp thể được dồi trau;
Chí Thành là một trong chương Thánh,
Định lập muôn đời thượng tiết giao. 

Đề tài Bần Đạo đến đây đã hết. Vậy Bần Đạo ban đồng ân huệ cho tất cả đàn tiền nam nữ. Bần Đạo thăng.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không nên giải đãi trên đường tu

KHÔNG NÊN GIẢI ĐÃI TRÊN ĐƯỜNG TU Đối với những ai đã ngán ngẩm lẽ vô thường của thế gian này, muốn cầu đạo giải thoát thì phải hạ quyết tâm để dứt khoát những nghiệp duyên kéo trì, không nên chờ hẹn vì chẳng ai dám quyết đoán mạng sống của mình dài được bao lâu.   Cổ thi có câu: Ngày trước đầu đường còn ruổi ngựa, Hôm nay trong quách đã nằm yên . hoặc câu: Chờ hẹn đến già rồi niệm Phật, Đồng hoang mồ trẻ thấy đông người. T rên đường tu, để ngăn tránh về sự giải đãi, đức Phật đã răn dạy: “Thầy tỳ khưu thường hay có tám cách biếng trễ. Chẳng hạn bữa nào đi khất thực đói, liền nghĩ rằng: “Hôm nay khất thực đói, trong người tất thiếu sức khỏe, để huởn tu một đêm.” Bữa nào khất thực no, liền nghĩ: “Hôm nay ăn no, trong người nặng nề mệt nhọc, thôi tạm xả tu, mai sẽ tiếp tục.”  Như thế cho đến những khi sắp làm việc nhiều, lúc làm việc nặng vừa xong, sắp muốn đau, khi đau bịnh vừa mạnh, sắp đi xa, lúc đi xa mới về; trong các trường hợp ấy, lúc nào cũng nại cớ này, cớ khác...

Thánh Giáo dạy về Ngũ Nguyện

  ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai. Thử hỏi hoằng khai là gì? Có phải phát triển, khai phóng, mở rộng từ cơ sở đến giáo lý cho quảng đại quần chúng hiểu biết và làm theo hay chăng? Chớ không có nghĩa là đóng khung trong hình thức nhỏ hẹp như một hội thánh, một thánh thất hay tịnh thất để cho một thiểu số người mà dám gọi là Đại Đạo hoằng khai. (1) ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai , nhưng cứ ngồi khoanh tay chờ đợi huyền năng vô hình nào để đến hoằng khai cho mình. (2) ·         Đạo là lý hư vô bàng bạc trong không thời gian và tất cả, thì tất cả đều hấp thụ sự sinh tồn bởi Đạo, cái Đạo vĩ đại vô cùng vô tận không kể xiết được. Muốn hoằng khai cho thiên hạ biết được Đạo, phải qua trung gian của thiên hạ, tức là con người, là chư Thiên mạng có trọng trách thế Thiên hành đạo. Thế Thiên hành đạo không phải chỉ ở hàng chức sắc chức vụ phẩm vị cao, mà bất cứ ai có tâm thành vì đạo, có nhận thức đạt được lý Đạo, đều có thể hoằng khai với bất kỳ hình thức nào...

Công Quả

  CÔNG QUẢ Văn Phòng Phổ Thông Giáo Lý, Ngọ thời 14 tháng 5 Mậu Thân  (9 – 6 – 1968) Thi: Nương ánh hồng quang đến cõi trần,   Mượn lời đạo lý khuyến sanh dân,   Tu hành để biết cơ mầu nhiệm,   Biết rõ an nhiên định số phần.   AN HÒA THÁNH NỮ   chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị đạo tâm nội ngoại đàn tiền. Thánh Nữ xin mời chư liệt vị toàn thể đồng an tọa.   Hỡi chư liệt vị hướng đạo! Hỡi chư đạo tâm nam nữ! Hỡi con cháu lớn nhỏ! Dầu ở thế giới hữu hình, dầu ở thế giới vô hình, khi đã giác ngộ rồi, mỗi người đều cố gắng lo công quả hành đạo giúp đời, với hình thức nầy hoặc với hình thức khác để lập vị. Lập vị mà Thánh Nữ nói nơi đây không có nghĩa là địa vị vinh diệu cùng đỉnh chung phú quí chốn phù ba ảo ảnh nơi cõi vô thường nầy. Lập vị mà Thánh Nữ muốn nói nơi đây có nghĩa là vị cũ ngôi xưa từ khối Đại Linh Quang chiết ra, mỗi mỗi đi một nơi một ngả, mỗi người lo lập đức lập công để ngày nào đó trở về ngôi xưa vị cũ dâng hiến bao nhiêu công đức...