Chuyển đến nội dung chính

Ngũ Giới Cấm

NGŨ GIỚI CẤM

Tý thời, 17 tháng 8 Canh Tý (07-10-1960)

THI

LÊ dân có biết Đạo Trời khai,

SƠN hiệp chơn nhơn chiếm thượng đài,

THÁNH xuất hựu thành công phổ tế,

MẪU minh cơ lý tiếp thời lai.

LÊ SƠN THÁNH MẪU mừng các con nam nữ. Giờ nay Ta thừa lịnh Đức DIÊU CUNG tiếp dạy đề tài Ngũ Giới Cấm, vậy các con an tọa nghe bài.

Cười… Thật ra Đạo không có gì là răn cấm hạn chế, mà tại chúng sanh tập nhiễm trược trần tách xa lý Đạo. Nay các con đặt mình vào cửa Đạo tu hành tất nhiên phải cải tạo những thói hư, tục xấu tức là phải noi theo những điều răn cấm để trau dồi lấy phẩm hạnh.

Vì thế, năm điều giới cấm sau đây cũng như cái khuôn đạo đức để nén đúc tâm hồn cho các con trở nên tốt đẹp, thuần chơn, các con khá hiểu.

THI BÀI

BÀI THỨ HAI: dạy con thủ giới,

Năm điều răn tiến tới toàn thanh;

Vì rằng từ thuở tập tành,

Nặng mang cái kiếp thương sanh dãi dầu.

Rồi lầm lẫn biết đâu tội ác,

Rồi đê mê như giấc mộng truyền;

Nay con đã định tâm yên,

Đạo tràng học hỏi lời khuyên ghi lòng.

Một: khuyên con đừng mong hại vật,

Bởi “sát sanh” âm chất hao mòn;

Tuy rằng tánh mạng cỏn con,

Nhưng cơ tiến hóa sống còn luật chung.

Kìa giống thú biết cùng đoàn thể,

Có tánh linh biết kể mẹ con;

Nỡ nào yếu mất mạnh còn,

Không lòng từ ái miệng ngon ích gì?

Xưa KHỔNG THÁNH cơ vi hiểu được,

Nói nên lời mực thước dạy dân;

Văn thinh xúc động tâm thần,

Kiến sanh chẳng nỡ dự phần chết oan.

Gẫm suy ra đến hàng đồng loại,

Người giữa người tất phải rộng thương;

Dù cho thể chất trăm đường,

Hồn thiêng có một nghĩa phương lâu dài.

Con rõ thông đề bài Giới Sát,

Giới sát là mở hoát đức Nhân:

Đức Nhân Tiên Phật tối cần,

Ngũ thường đệ nhứt hiệp phần giác linh.

Hai: khuyên con trọn gìn Giới Đạo,

“Du Đạo” là gian xảo mỵ tà;

Biết người, con phải biết ta,

Điều ta không muốn chớ ra cho người.

Đừng lường gạt mua mười bán chín,

Đừng mượn vay không tính không trừ;

Hoặc là nhặt cất của rơi,

Vật không phải nghĩa con thời tránh xa.

Trời ban sẵn lộc nhà con hưởng,

Tánh siêng năng nuôi dưỡng thường xuyên;

Sửa sang một mối tâm điền,

Của lành con sẽ vạn niên tiêu dùng.

Còn ăn mặc phải tùng giới Đạo,

Giới Đạo tròn mới tạo Nghĩa đương;

Nghĩa đương thể một con đường,

Vận hành đề mục ngũ thường thế gian.

Ba: khuyên con bảo toàn giới sắc,

Tức “Tà dâm” là giặc si tình;

Đừng lòng đổi bạn làm xinh,

Xuôi theo đàng điếm dục tình loạn luân.

Đạo phu thê thừa vưng phải cách,

Tiếp giao nguyền trong sạch mới nên;

Ngoài ra anh chị dưới trên,

Xem như ruột thịt đáp đền nghĩa thân.

Vì đời nay đa phần tệ hại,

Giới cấm này con phải kiên trinh;

Nói năng cử chỉ dung hình,

Lòng trong thẳng thắng, ngoài minh định thường.

Xét cho kỹ đề chương giới sắc,

Giới sắc là qui tắc Lễ nghi;

Lễ nghi phải cách hợp thì,

Ngũ thường Thánh hóa thành trì thứ ba.

Bốn: khuyên con lánh xa “tửu nhục”,

Việc uống ăn trong đục phân rành;

Nhớ rằng khởi điểm loạn sanh,

Muội mê thần trí giựt giành đó đây.

Đã phung phí thêm rày lắm chuyện,

Đã mệt thân còn biến linh quang;

Ma men nhập nội tâm bàn,

Là công tu dưỡng muôn ngàn tiêu tan.

Đường Thiên lý thênh thang sáng lạn,

Con lộ hành ngày tháng lo đi;

Đi cho kịp hội khoa kỳ,

Có đâu chểnh mảng theo bì rượu ngon.

Nay Mẹ phán ngòi son giới tửu,

Để mỗi con trí tựu thần an;

Trí thần quí giá muôn ngàn,

Ngũ thường ghi chú vào hàng thứ tư.

Năm: khuyên con giữ từ lời nói,

Một tiếng ừ xông khói bền lâu;

Hễ mà thất thiệt đôi câu,

Coi như nước chảy qua cầu ngược xuôi.

Hay “vọng ngữ” là nuôi thất tín,

Mất người tin khó định lập thân;

Khoe khoang láo xược ai gần,

Siểm gièm bịa đặt xa lần đệ huynh.

Cũng đừng có thêu hình dệt bóng,

Xúi giục người tánh nóng giận lây,

Lỗi người đâm điểm quấy rầy,

Ít mà sanh chuyện nói trây ra nhiều.

Tội vọng ngữ khó tiêu giải được,

Nên ngũ thường đại lược thứ năm;

Hiểu rồi con ráng thận tâm,

Nói lời minh chánh khỏi lầm hư danh.

Năm điều răn đành rành biện giải,

Mỗi một con điểm lại thân tu;

Đừng cho hư nát lu bù,

Ấy là then chốt công phu đắc truyền.

Bậc Tiểu Thừa nối liền thường đạt,

Đứng làm người phẩm chất nghi dung;

Nêu ra cho thế gian tùng,

Nguyện thành con trẻ trường chung mở lòng.

THI

Lòng hằng khuya sớm trẻ toan lo,

Bước Đạo lần lên gắng chí dò;

Rộng mở tinh thần sưu chánh lý,

Trọn làm đạo đức giải nguyên do.

Giới quy luyện tánh cần trau sửa,

Luật pháp giữ lòng phải đắn đo;

Gỡ mối dây oan tầm phước huệ,

Nhân nào quả nấy chớ so đo

Tái đàn sẽ có CHÍ TÔN thân lâm minh huấn. Cho nghỉ một giờ để chỉnh đốn trọn lễ tiếp nghinh. Thôi Thánh Mẫu ban ân chung. Thăng.

Nguồn: thienlybuutoa.org

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không nên giải đãi trên đường tu

KHÔNG NÊN GIẢI ĐÃI TRÊN ĐƯỜNG TU Đối với những ai đã ngán ngẩm lẽ vô thường của thế gian này, muốn cầu đạo giải thoát thì phải hạ quyết tâm để dứt khoát những nghiệp duyên kéo trì, không nên chờ hẹn vì chẳng ai dám quyết đoán mạng sống của mình dài được bao lâu.   Cổ thi có câu: Ngày trước đầu đường còn ruổi ngựa, Hôm nay trong quách đã nằm yên . hoặc câu: Chờ hẹn đến già rồi niệm Phật, Đồng hoang mồ trẻ thấy đông người. T rên đường tu, để ngăn tránh về sự giải đãi, đức Phật đã răn dạy: “Thầy tỳ khưu thường hay có tám cách biếng trễ. Chẳng hạn bữa nào đi khất thực đói, liền nghĩ rằng: “Hôm nay khất thực đói, trong người tất thiếu sức khỏe, để huởn tu một đêm.” Bữa nào khất thực no, liền nghĩ: “Hôm nay ăn no, trong người nặng nề mệt nhọc, thôi tạm xả tu, mai sẽ tiếp tục.”  Như thế cho đến những khi sắp làm việc nhiều, lúc làm việc nặng vừa xong, sắp muốn đau, khi đau bịnh vừa mạnh, sắp đi xa, lúc đi xa mới về; trong các trường hợp ấy, lúc nào cũng nại cớ này, cớ khác...

Thánh Giáo dạy về Ngũ Nguyện

  ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai. Thử hỏi hoằng khai là gì? Có phải phát triển, khai phóng, mở rộng từ cơ sở đến giáo lý cho quảng đại quần chúng hiểu biết và làm theo hay chăng? Chớ không có nghĩa là đóng khung trong hình thức nhỏ hẹp như một hội thánh, một thánh thất hay tịnh thất để cho một thiểu số người mà dám gọi là Đại Đạo hoằng khai. (1) ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai , nhưng cứ ngồi khoanh tay chờ đợi huyền năng vô hình nào để đến hoằng khai cho mình. (2) ·         Đạo là lý hư vô bàng bạc trong không thời gian và tất cả, thì tất cả đều hấp thụ sự sinh tồn bởi Đạo, cái Đạo vĩ đại vô cùng vô tận không kể xiết được. Muốn hoằng khai cho thiên hạ biết được Đạo, phải qua trung gian của thiên hạ, tức là con người, là chư Thiên mạng có trọng trách thế Thiên hành đạo. Thế Thiên hành đạo không phải chỉ ở hàng chức sắc chức vụ phẩm vị cao, mà bất cứ ai có tâm thành vì đạo, có nhận thức đạt được lý Đạo, đều có thể hoằng khai với bất kỳ hình thức nào...

Công Quả

  CÔNG QUẢ Văn Phòng Phổ Thông Giáo Lý, Ngọ thời 14 tháng 5 Mậu Thân  (9 – 6 – 1968) Thi: Nương ánh hồng quang đến cõi trần,   Mượn lời đạo lý khuyến sanh dân,   Tu hành để biết cơ mầu nhiệm,   Biết rõ an nhiên định số phần.   AN HÒA THÁNH NỮ   chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị đạo tâm nội ngoại đàn tiền. Thánh Nữ xin mời chư liệt vị toàn thể đồng an tọa.   Hỡi chư liệt vị hướng đạo! Hỡi chư đạo tâm nam nữ! Hỡi con cháu lớn nhỏ! Dầu ở thế giới hữu hình, dầu ở thế giới vô hình, khi đã giác ngộ rồi, mỗi người đều cố gắng lo công quả hành đạo giúp đời, với hình thức nầy hoặc với hình thức khác để lập vị. Lập vị mà Thánh Nữ nói nơi đây không có nghĩa là địa vị vinh diệu cùng đỉnh chung phú quí chốn phù ba ảo ảnh nơi cõi vô thường nầy. Lập vị mà Thánh Nữ muốn nói nơi đây có nghĩa là vị cũ ngôi xưa từ khối Đại Linh Quang chiết ra, mỗi mỗi đi một nơi một ngả, mỗi người lo lập đức lập công để ngày nào đó trở về ngôi xưa vị cũ dâng hiến bao nhiêu công đức...