Chuyển đến nội dung chính

Người Hướng Đạo hãy lấy nước làm gương

 

NGƯỜI HƯỚNG ĐẠO HÃY
LẤY NƯỚC LÀM GƯƠNG

Đức Ngô Minh Chiêu, vị cao đồ của Đức Cao Đài Thượng Đế, thường hay nhắc nhở môn đồ của Ngài lời dạy của Thánh Xưa: hãy noi gương của người quân tử, giữ tánh như nước, nghĩa là phải chịu nhịn nhục, hạ mình xuống thấp như nước để chiều chuộng, độ đời.
Trong Đại Thừa Chơn Giáo, Đức Cao Đài Thượng Đế có dạy rất rõ ràng:
“Cái đức của người quân tử thường như nước vậy. Nghĩa là châu lưu khắp chảy tứ phương, gặp tròn, gặp méo, gặp dài, gặp vuông, nước cũng chiều theo được hết. Lại nước cứ từ cao chảy xuôi xuống thấp, nên người quân tử luống chịu hạ mình cho vừa lòng tất cả nhơn sanh. Tuy nước cứ tìm chỗ thấp, cứ chiều theo khuôn, cứ mềm với chúng, mà đến chừng ai muốn cho nó tiêu mòn sứt mẻ là chẳng làm sao hề hấn đến được lấy chút mảy may gì nó bao giờ! Người quân tử theo đời mà chẳng nhiễm đời, chiều người mà chẳng bợ người, tùy tục mà không đắm tục, cứ giữ tánh tình thanh bạch, tâm chí cao siêu, dẫu ai dầm cũng chẳng phai, ai giũa cũng chẳng mòn, nên bả lợi danh, mồi chung đỉnh có bao giờ trêu nhử được!”
Vậy chúng ta hãy kiểm điểm những đức tánh của NƯỚC. Nước là một chất lỏng, thể hiện cho sự mềm mỏng, dịu dàng êm ái. Nước chiều theo dòng mãi mãi luân lưu, trôi chảy, chịu hòa mình uốn theo hình thể của kênh rạch, sông ngòi mà ra biển cả đại dương. Người tu hành ví Đạo pháp trường lưu như nước chảy không bao giờ dứt, tánh chất của nước nào có thay đổi hoặc có hình tướng chi đâu.
Nước hòa mình chịu thâu vào những vật đựng chứa nó dầu cho lớn nhỏ, tròn dài, vuông ngắn hay cong queo. Vì nước không có tướng riêng, nó bị biến ra nhiều hình tướng khác nhau bởi những vật đựng chứa nó ví như Đạo, nào có tướng đâu. Đạo vốn vô vi vô tướng, người đời đem tròng cái vỏ vào cái Đạo thì Đạo lại biến sanh nhiều hình, nhiều tướng. Nhân thế vì chấp tướng chấp hình danh, nên lần hồi đi đến chỗ sai thất chơn truyền bại hoại căn bản của nó.
Thôi thì như nước nào có tướng đâu để tự nó luân lưu trôi chảy theo dòng, khắp sông rạch ra đại dương biển cả, để được giữ vẹn cái tánh vô tướng của nó.
Nước thể hiện đạo trung dung, cương nhu năng chế, cường nhược năng hành của hàng quân tử, những bậc lãnh đạo quốc gia và tôn giáo.
Lúc gặp phải núi non hiểm trở những thác gành sừng sững, Nước vẫn hiên ngang, hùng dũng vượt qua chảy suốt, gặp đồng bằng, thung lũng, nước vẫn bình thản luân lưu thong dong êm ả dịu hiền.
Nước luôn luôn từ trên cao đổ xuống thấp để luân lưu rong chảy khắp mọi nơi mọi chốn, theo dòng nước của sông rạch ban rải mạch sống cho muôn loài vạn vật, thể hiện lòng từ bi của Phật, tánh bác ái của Tiên. Không cần ai biết đến, không cần ai khen thưởng.
Nước có đặc tính là vẫn giữ tánh nguyên thỉ của nó là Nước. Dầu nó bị câu thúc vào những vật đựng chứa nó dài, ngắn, dẹp, vuông, tròn méo nó vẫn không đổi tướng của nó, dầu chặt cũng không đứt, dầu bứt cũng không rời, dầu phơi cũng không khô, dầu đốt cũng không cháy.
Người quân tử, bực hướng đạo hãy xem gương đó mà lãnh đạo, hành đạo cho tròn trách nhiệm. Đừng để cho danh lợi sắc tài, quyền thế, địa vị, chức tước, bản ngã chi phối làm xao xuyến tâm tư bất biến như Nước của mình, cư trần mà bất nhiễm trần, vẫn khiêm nhường hạ mình độ đời, không để cho một ai bức bách hay dụ dỗ để thay lòng đổi dạ, chuyên nhứt hành chánh pháp, chánh đạo với chánh tâm diệt dục.
Hãy triệt để tuân hành lời dạy của Đức Chí Tôn Cao Đài Thượng Đế vừa nêu trên:
“Người quân tử theo đời mà chẳng nhiễm đời, chiều người mà chẳng bợ người, tùy tục mà không đắm tục, cứ giữ tánh tình thanh bạch, tâm chí cao siêu, dẫu ai dầm cũng chẳng phai, ai giũa cũng chẳng mòn, nên bả lợi danh, mồi chung đỉnh có bao giờ trêu nhử được!(…)Tuy nhiên, người quân tử càng trốn cái danh mà danh càng rạng tỏ, càng chiều với thế, mà thế vẫn tôn sùng, còn đứa tiểu nhơn lại càng chuộng cái danh mà danh càng nhơ nhớp, càng kiêu với thế mà thế vẫn thị khinh.”
Hay, như lời khuyên của Đức Đông Phương Lão Tổ để luyện tánh: “Luôn luôn giữ tánh nguyên thỉ của nước vẫn là nước, dầu cho chặt cũng không đứt, dầu bứt cũng không rời, dầu phơi cũng không khô, dầu đốt cũng không cháy”.
Gặp cơn khảo đảo, trước mọi thị phi ngang trái trên đời hay cửa Đạo, người tu hành cần tâm niệm luôn luôn: quân tử tánh như nước để trì tâm nén lòng vượt qua khổ ải.
Trích Dặm Dài Gánh Đạo của Đạo Trưởng Chí Tín.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không nên giải đãi trên đường tu

KHÔNG NÊN GIẢI ĐÃI TRÊN ĐƯỜNG TU Đối với những ai đã ngán ngẩm lẽ vô thường của thế gian này, muốn cầu đạo giải thoát thì phải hạ quyết tâm để dứt khoát những nghiệp duyên kéo trì, không nên chờ hẹn vì chẳng ai dám quyết đoán mạng sống của mình dài được bao lâu.   Cổ thi có câu: Ngày trước đầu đường còn ruổi ngựa, Hôm nay trong quách đã nằm yên . hoặc câu: Chờ hẹn đến già rồi niệm Phật, Đồng hoang mồ trẻ thấy đông người. T rên đường tu, để ngăn tránh về sự giải đãi, đức Phật đã răn dạy: “Thầy tỳ khưu thường hay có tám cách biếng trễ. Chẳng hạn bữa nào đi khất thực đói, liền nghĩ rằng: “Hôm nay khất thực đói, trong người tất thiếu sức khỏe, để huởn tu một đêm.” Bữa nào khất thực no, liền nghĩ: “Hôm nay ăn no, trong người nặng nề mệt nhọc, thôi tạm xả tu, mai sẽ tiếp tục.”  Như thế cho đến những khi sắp làm việc nhiều, lúc làm việc nặng vừa xong, sắp muốn đau, khi đau bịnh vừa mạnh, sắp đi xa, lúc đi xa mới về; trong các trường hợp ấy, lúc nào cũng nại cớ này, cớ khác...

Thánh Giáo dạy về Ngũ Nguyện

  ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai. Thử hỏi hoằng khai là gì? Có phải phát triển, khai phóng, mở rộng từ cơ sở đến giáo lý cho quảng đại quần chúng hiểu biết và làm theo hay chăng? Chớ không có nghĩa là đóng khung trong hình thức nhỏ hẹp như một hội thánh, một thánh thất hay tịnh thất để cho một thiểu số người mà dám gọi là Đại Đạo hoằng khai. (1) ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai , nhưng cứ ngồi khoanh tay chờ đợi huyền năng vô hình nào để đến hoằng khai cho mình. (2) ·         Đạo là lý hư vô bàng bạc trong không thời gian và tất cả, thì tất cả đều hấp thụ sự sinh tồn bởi Đạo, cái Đạo vĩ đại vô cùng vô tận không kể xiết được. Muốn hoằng khai cho thiên hạ biết được Đạo, phải qua trung gian của thiên hạ, tức là con người, là chư Thiên mạng có trọng trách thế Thiên hành đạo. Thế Thiên hành đạo không phải chỉ ở hàng chức sắc chức vụ phẩm vị cao, mà bất cứ ai có tâm thành vì đạo, có nhận thức đạt được lý Đạo, đều có thể hoằng khai với bất kỳ hình thức nào...

Công Quả

  CÔNG QUẢ Văn Phòng Phổ Thông Giáo Lý, Ngọ thời 14 tháng 5 Mậu Thân  (9 – 6 – 1968) Thi: Nương ánh hồng quang đến cõi trần,   Mượn lời đạo lý khuyến sanh dân,   Tu hành để biết cơ mầu nhiệm,   Biết rõ an nhiên định số phần.   AN HÒA THÁNH NỮ   chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị đạo tâm nội ngoại đàn tiền. Thánh Nữ xin mời chư liệt vị toàn thể đồng an tọa.   Hỡi chư liệt vị hướng đạo! Hỡi chư đạo tâm nam nữ! Hỡi con cháu lớn nhỏ! Dầu ở thế giới hữu hình, dầu ở thế giới vô hình, khi đã giác ngộ rồi, mỗi người đều cố gắng lo công quả hành đạo giúp đời, với hình thức nầy hoặc với hình thức khác để lập vị. Lập vị mà Thánh Nữ nói nơi đây không có nghĩa là địa vị vinh diệu cùng đỉnh chung phú quí chốn phù ba ảo ảnh nơi cõi vô thường nầy. Lập vị mà Thánh Nữ muốn nói nơi đây có nghĩa là vị cũ ngôi xưa từ khối Đại Linh Quang chiết ra, mỗi mỗi đi một nơi một ngả, mỗi người lo lập đức lập công để ngày nào đó trở về ngôi xưa vị cũ dâng hiến bao nhiêu công đức...