Chuyển đến nội dung chính

Giới khẩu kinh

 
Giới khẩu kinh
Ngọc Linh Thánh Tịnh, Tý thời 20 tháng 6 năm Kỷ Hợi (25 – 7 – 1959)

Vân Hương Thánh Mẫu,
mừng chư môn sanh nam nữ.Chư môn sanh được phép tọa thiền hầu nghe Ta tả kinh nhơn dịp lễ kỷ niệm Đức Nam Hải Như Lai. [ . . .]
Giới Khẩu Kinh
THI BÀI:
Người dương thế thường hay lầm lỗi,
Biết vì đâu nên nỗi sai ngoa;
Cũng vì cái miệng nói ra,
Những lời bất chánh mới gia tội tình.

Khuyến nhơn thế vật khinh khinh thị,
Hãy dặn lòng trước nghĩ sau phân;
Cổ lai quân tử hiền nhân,
Dặt dè lời nói như bưng miệng bình.
Nhứt ngôn xuất phi vinh tắc nhục, [1]
Nói sao cho kẻ phục người vì;
Miệng mà lắm tiếng thị phi,
Ăn càn [2] nói bướng khổ thì về sau.
Dễ nói ra lấy vào rất khó,
Chớ tưởng rằng không có làm sao;
Hai bên vai vác
[3] chép vào,
Huyên thuyên cái miệng dạ nào nghĩ cho.
Muốn nấu cơm phải vo sạch gạo,
Mà sao lời bất hảo không chừa;
Hãy noi gương những người xưa,
Mỗi khi muốn nói lọc lừa từ câu.

Trên Bắc Đẩu Nam Tào soi xét,
Cái miệng mà thót mét chi đây;
Nhiều lời tai nạn còn dài,
Nghe lời Ta dạy để rày nghe theo.
Bao nhiêu kẻ tiếng tiêu miệng ớt,
Ngọt như đường muốn sớt của cho;
Nhưng mà lòng quá đắn đo,
Khuyên chư môn đệ giữ cho được lời.
Hãy nghe kỹ Ta thời dạy bảo,
Để trở nên người đạo mai chiều;
Một là chớ có lắm điều,
Hai đừng xảo ngữ ra chiều đẩy đưa.
Ba thấy kẻ đi trưa về tối,
Chớ bày điều nên mối thị phi;
Rồi ra tiếng bấc tiếng chì,
Đã dơ cái miệng ích gì cho ta.
Bốn khi đến Phật Tòa lễ bái,
Giữ tâm tâm van vái Phật Trời;
Chớ hề lắm tiếng nhiều lời,
Phước chưa được hưởng tội thời thấy ngay.
Năm Ta dạy những ngày còn bé,
Ăn nói cho có lễ có nghi;
Trên thời cha mẹ kỉnh vì,
Mẹ cha có hỏi con thì sẽ thưa.
Sáu là dạy khi đưa khi đón,
Mẹ cha chồng săn đón nhỏ to;
Chớ hề khi bán khi mua,
Khi nhiều khi ít, càn đùa khi khinh.
Bảy, là dạy nghe kinh tụng niệm,
Giữ tấc lòng đốn tiệm siêng cần;
Khuyên đừng miệng đọc lăng nhăng,
Rồi ra câu được câu chăng ích gì.
Tám, là dạy khi đi với bạn,
Lời thiệt hơn phải ráng nghe nhau;
Chớ hề nói trước nói sau,
Giữ lời chánh trực
ai hầu dám khinh.
Chín là dạy giữ mình làm trước,
Ở làm sao cho được như lời;
Chớ hề nhạo báng chê cười,
Mười phần ở được trọn mười như kinh.
Mười, là dạy chớ bình phẩm bạn,
Muốn nói ra lóng gạn từ câu;
Ai mà giữ đúng đuôi đầu,
Thì người ấy được theo hầu Phật Tiên.
Bút Thần giáng trước đàn tiên,
Gọi là “Giới Khẩu” một thiên truyền đời.
NGÂM:
Giã từ Ta thượng thiên đài,
Tịnh lòng tiếp lịnh Như Lai lâm đàn.
———————————————————————–
1. Một lời nói ra nếu không làm cho ta vẻ vang thì ắt làm cho ta nhục nhã.
2. Ăn nói càn quấy.
3. Trên vai ta đều vác hai vị thần để ghi chép việc thiện ác của ta.
Trích: Minh Thiện Chơn Kinh

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Không nên giải đãi trên đường tu

KHÔNG NÊN GIẢI ĐÃI TRÊN ĐƯỜNG TU Đối với những ai đã ngán ngẩm lẽ vô thường của thế gian này, muốn cầu đạo giải thoát thì phải hạ quyết tâm để dứt khoát những nghiệp duyên kéo trì, không nên chờ hẹn vì chẳng ai dám quyết đoán mạng sống của mình dài được bao lâu.   Cổ thi có câu: Ngày trước đầu đường còn ruổi ngựa, Hôm nay trong quách đã nằm yên . hoặc câu: Chờ hẹn đến già rồi niệm Phật, Đồng hoang mồ trẻ thấy đông người. T rên đường tu, để ngăn tránh về sự giải đãi, đức Phật đã răn dạy: “Thầy tỳ khưu thường hay có tám cách biếng trễ. Chẳng hạn bữa nào đi khất thực đói, liền nghĩ rằng: “Hôm nay khất thực đói, trong người tất thiếu sức khỏe, để huởn tu một đêm.” Bữa nào khất thực no, liền nghĩ: “Hôm nay ăn no, trong người nặng nề mệt nhọc, thôi tạm xả tu, mai sẽ tiếp tục.”  Như thế cho đến những khi sắp làm việc nhiều, lúc làm việc nặng vừa xong, sắp muốn đau, khi đau bịnh vừa mạnh, sắp đi xa, lúc đi xa mới về; trong các trường hợp ấy, lúc nào cũng nại cớ này, cớ khác...

Thánh Giáo dạy về Ngũ Nguyện

  ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai. Thử hỏi hoằng khai là gì? Có phải phát triển, khai phóng, mở rộng từ cơ sở đến giáo lý cho quảng đại quần chúng hiểu biết và làm theo hay chăng? Chớ không có nghĩa là đóng khung trong hình thức nhỏ hẹp như một hội thánh, một thánh thất hay tịnh thất để cho một thiểu số người mà dám gọi là Đại Đạo hoằng khai. (1) ·         Nhứt nguyện Đại Đạo hoằng khai , nhưng cứ ngồi khoanh tay chờ đợi huyền năng vô hình nào để đến hoằng khai cho mình. (2) ·         Đạo là lý hư vô bàng bạc trong không thời gian và tất cả, thì tất cả đều hấp thụ sự sinh tồn bởi Đạo, cái Đạo vĩ đại vô cùng vô tận không kể xiết được. Muốn hoằng khai cho thiên hạ biết được Đạo, phải qua trung gian của thiên hạ, tức là con người, là chư Thiên mạng có trọng trách thế Thiên hành đạo. Thế Thiên hành đạo không phải chỉ ở hàng chức sắc chức vụ phẩm vị cao, mà bất cứ ai có tâm thành vì đạo, có nhận thức đạt được lý Đạo, đều có thể hoằng khai với bất kỳ hình thức nào...

Công Quả

  CÔNG QUẢ Văn Phòng Phổ Thông Giáo Lý, Ngọ thời 14 tháng 5 Mậu Thân  (9 – 6 – 1968) Thi: Nương ánh hồng quang đến cõi trần,   Mượn lời đạo lý khuyến sanh dân,   Tu hành để biết cơ mầu nhiệm,   Biết rõ an nhiên định số phần.   AN HÒA THÁNH NỮ   chào chư Thiên mạng, chào chư liệt vị đạo tâm nội ngoại đàn tiền. Thánh Nữ xin mời chư liệt vị toàn thể đồng an tọa.   Hỡi chư liệt vị hướng đạo! Hỡi chư đạo tâm nam nữ! Hỡi con cháu lớn nhỏ! Dầu ở thế giới hữu hình, dầu ở thế giới vô hình, khi đã giác ngộ rồi, mỗi người đều cố gắng lo công quả hành đạo giúp đời, với hình thức nầy hoặc với hình thức khác để lập vị. Lập vị mà Thánh Nữ nói nơi đây không có nghĩa là địa vị vinh diệu cùng đỉnh chung phú quí chốn phù ba ảo ảnh nơi cõi vô thường nầy. Lập vị mà Thánh Nữ muốn nói nơi đây có nghĩa là vị cũ ngôi xưa từ khối Đại Linh Quang chiết ra, mỗi mỗi đi một nơi một ngả, mỗi người lo lập đức lập công để ngày nào đó trở về ngôi xưa vị cũ dâng hiến bao nhiêu công đức...